Mùa thu

MÙA THU

Thu đón chuyến tàu đi đến đâu?

Mà sao lật đật đến thế kia

Lá vàng gom hết để vào đâu?

Mặc tình đông lạnh đến khi nào

***

Thu đến tình tôi đơm hoa nở

Lá vàng mỗi chiếc mỗi chữ yêu

Gió thu nhè nhẹ mang hơi ấm

Của mối tình đầu tôi với ai

***

Thế mà chiều nay đông lại tới

Làm cóng tình tôi lại mất rồi

Tôi về đem tình vào chăng gối

Giữ ấm – chờ ngày đông sẽ qua

***

Đông đi xuân lại – thu buồn!

Hè về chầm chậm, mới đến thu

***

Chừng nào em nói “ Em thương nhớ”

Thì cả đời này bổng hoá thu!

Thủ Đức, 18-11-2000

Advertisements

Tuổi 20

TUỔI 20

Có chiều nào như buổi chiều nay

Tôi giật mình hốt hoảng trước cô đơn

***

Tuổi 20 đã đến tự lúc nào

Thế là hết – 1/5 cuộc đời đã chết

Một khoản đời đẹp nhất đã qua đi

Giờ có thích cũng không bao giờ được nữa !

***

Níu thời gian cho trời đất ngừng xoay

Cho dòng đời ngừng trôi vội vã

Cho con người tạm thoát khỏi bon chen

Cho quá khứ chợt về trong tâm trí

Để cho ta suy ngẫm chuyện đã rồi

Ta bổng hỏi : “Mình làm được gì chưa nhỉ?”

Câu trả lời chỉ có một chữ “không”

***

Tôi chợt thấy mình bất tài vô dụng

Bố mẹ tôi đã nuôi ta vất vã

Nay đã già theo ngày tháng dần qua

Anh chị tôi, mỗi người mỗi phần công việc

Em gái tôi vẫn còn quá nhỏ

Chỉ còn tôi – tôi không thể thế này

***

Tuổi 20 tôi lần đầu rung động

Tôi biết yêu, mặc tình yêu đáp trả!?

Em vô tình, hay em muốn thử thách tôi

Tôi phải sống cho tình tôi được sống

Đời có em, tôi không thể phụ đời

***

Tôi phải sống, vì thế giới này còn có họ

Những con người đã tạo nên máu thịt tôi

***

Tôi phải chạy theo dòng đời hối hả

Phải bon chen trong kiếp sống làm người

Phải trưởng thành như bố mẹ hằng mong

Phải đứng vững trên đôi chân – người đã tạo.

Và phải sống một cuộc đời ý nghĩa

***

Bài thơ hết _ lại một khoản thời gian đã chết!

Thủ Đức, 15-11-2000

Tâm sự học sinh 12A8

TÂM SỰ HỌC SINH 12A8

Biết nói gì đây hởi bạn hiền

Thôi đành lưu lại mấy câu thơ

Kỹ niệm một thời nay đã hết

Vấn vương một thuở đã lìa xa

***

Phòng ơi! Hảy giử giùm tôi nhé

Một khoản 3 năm lắm vui buồn

29 chúng tôi từ trăm ngã

Hội tụ về đây lại chia xa

***

Trường lớp ơi! Ta xa mi thật rồi nhỉ

Bàn ghế ơi! Ta không còn gần mi được nữa

Xin gởi lại tuổi học trò áo trắng

Tuổi thơ ngây trong trắng đến lạ kỳ

***

Các bạn ơi!

Dù mai sau trên đường đời nghiệt ngã

Mỗi con người, mỗi số phận sẽ về đâu

Đừng quên nhé tuổi học trò thơ mộng

Tuổi yêu nhau, không dám nói thành lời.

Múa hè cuối cấp, 16-5-1999

Nỗi buồn cuối cấp

NỖI BUỒN CUỐI CẤP

Tiếng ve sầu tỉ tê trên khám lá

Đoá phượng buồn núp bóng dưới cành khô

Trong góc lớp cậu học trò đang thẩn thơ tìm kiếm

Ngoài sân trường cô trò nhỏ đang ngồi buồn vu vơ

Tự bao giờ sân trường chỉ còn tôi và nhỏ

Nhỏ nhìn tôi e thẹn bỏ ra về.

Trần Quốc Tuấn, 15-5-1999

Thi Tiếng việt

THI TIẾNG VIỆT

Đã hơn một lần bị nhắc nhở

Mà sao tôi vẫn cứ không nghe

Đến khi giám thị đòi đổi chổ

Thì đành phải tự cứu mình thôi

Tài liệu túi nào sao cũng có

Mà sao chẳng có trúng câu nào

Buộc long xuống tay cho xổ số

60 câu một thoáng xong liền

Đúng sai ta chẳng cần biết đến

Chỉ biết rằng mình cũng làm xong

Ra về trong trạng thái ung dung

Kết quả kỳ này hơi khó đón

Nhưng mà có lẻ sẽ đậu thôi!

(và là đậu thiệt)

Kết thúc đại cương, 6-12-2001